Bài đăng mới nhất

Khi con trai khóc...

post on:
Đã bao giờ bạn nhìn thấymột thằng con trai khóc chưa? Đã bao giờ bạn biết đến hình ảnh những khóe mắt của một thằng con trai chứa đựng đầy những giọt nước mắt mà đến nỗi chúng phải rơi chưa? Hãy đừng nói là chưa! Chắc hẳn các bạn đềuđã nhìn thấy điều đó! Nhưng nếu bạn là con gái, bạn sẽ nói rằng con trai gì mà lại khóc, đúng là ... hay tương tự những câu như vậy. Nhưng bạn đâu có biết rằng ... Con trai cũng chỉ như con gái mà thôi! Con gái khóc vì trong lòng họ có một nỗibuồn sâu thẳm. Con gái khóc vì họ đang buồn bực 1 điều gì đó. Con gái khóc khi biết mình không đạt được những thành quả như mình mong đợi .... Bạn hãy tự hỏi xem trong cuộc đời mình, đã bao nhiêu lân bạn khóc? Con trai cũng như vậy, họ cũng khóc. Khóc để vơi đi nỗi buồn, khóc để giải tỏa nỗi buồn, khóc để tan biến nỗi buồn ... Tôi cũng là một thằng con trai và tôi cũng đã từng khóc. Không phải 1 lần mà là rất nhiều lần! Tôi khóc vì tôi buồn ... một nỗi buồn mà chính tôi cũng không thể kiểm soát được. Buồn, buồn, buồn đến nỗi lòng mình cảm thấy nao núng, thẹn thùng, rằng mình cô đơn, rằng mình cầnchia sẻ ... và những lúc đó"Tôi đã khóc". Những giọt nước mắt cứ thế rơi ... rơi...rơi cho đến khi nỗi buồntan biến, cho đến khi niềm vui tìm lại, cho đến khi mình cảm thấy yêu đời hơn! Đơn giản chỉ là KHÓC mà thôi! Khi tôi khóc,những người thân xung quanh đều đến bên anủi, chở che... lòng tôi cảm thấy ấm áp hơn, không cô đơn bởi đã có người bên cạnh tôi, cùngtôi chia sẻ nỗi buồn. Vậy tại sao khi nhìn thấy một thằng con trai khóc, bạn lại không đến bên họ và cùng họ vượt qua nỗi buồn ấy. Họ là con trai, họ cần sự anủi, họ cần đến sự sưởi ấm từ trái tim bạn! Hãy đến bên họ... và bạn sẽ cảm thấy cuộc đời thật ấm áp tình thương.

Anh là người duy nhất em yêu

post on:
Bạn gái tôi có một thói quen kỳ quoặc, thích ngủ đứng....
Tôi thường xuyên thấy cô ấy, đứng dựa vào một góc để ngủ... Và mỗi khi đang ngồi, mà cô ấy đứng dậy... ắt hẳn là tìm 1 góc để... đứng ngủ.....
Thật buồn cười... tôi chưa bao giờ gặp một người có thói quen kỳ lạ đến vậy...
Có lần, chúng tôi vào cửa hàng bán đồ ăn nhanh, lúc tôi đang cố gắng chen chúc xếp hàng đợi đến lượt mua gà rán, quay ra đã thấy cô ấy .... dựa vào cửa toilet để ngủ....
Một vài lần tôi góp ý... Cô ấy chỉ cười và lè lưỡi rất đáng yêu... nói: "xấu hổ thế!".... Nhìn đáng yêu tợn.... đến mức mà, dường như, nếu tôi có nhắc nhở hay góp ý về thói quen đó của cô ấy... thì cũng chỉ là để mong cô ấy cười và lè lưỡi đáng yêu như vậy...
Tôi chưa bao giờ hỏi lý do vì sao cô ấy có thói quen ấy, cũng chưa bao giờ có ý định hỏi về điều đó... dù biết rằng mọi thói quen đều có một nguyên do...
Bởi vì...
Ngày yêu cô ấy... cô ấy đã hỏi tôi rằng : "Anh có chắc anh sẽ yêu tất cả những gì em có... dù nó phi lý và làm anh phải suy nghĩ hay buồn rầu?".... Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rất lâu, để có thể trả lời câu hỏi đó.... Vì tôi là một nguời ... có thể tự hào mà nói rằng... hiếm hoi....luôn có trách nhiệm với lời nói của mình.....
Tôi đã đặt ra nhiều giả thuyết và tình huống... cho câu trả lời của mình... liệu rằng tôi có thực hiện được nó ko? Nhưng rồi tôi cũng chỉ có một câu trả lời "có!" duy nhất... cho tất cả những thắc mắc của mình.... bởi vì bao trùm lên mọi lo toan và tính toán là tình cảm mà tôi dành cho cô ấy quá nhiều... nó quá lớn đủ để tôi đánh đổi mọi điều tôi có và chấp nhận mọi điều về cô ấy, dù cho nó có khó khăn....
1 năm 3 tháng 21 ngày yêu nhau, đến tận khi chia tay, tôi và cô ấy vẫn chưa một lần làm chuyện ấy....
Nhiều khi tưởng 2 đứa đã quá gần nhau rồi.... nhưng cô ấy luôn luôn từ chối và đẩy tôi về phía xa xôi... Tôi ko gượng ép... cũng chẳng bắt buộc gì ở cô ấy cả....
Chúng tôi yêu nhau yên bình và êm ả.... tất cả thoáng qua khiến cho tôi hài lòng và mãn nguyện.... cho đến một ngày....cô ấy đến, đặt lên bàn một tờ giấy và nói với tôi rằng: "Đơn xin chia tay!" ....Tôi ngỡ ngàng... phải nói là ngỡ ngàng và bàng hoàng chứ ko chỉ đơn giản là ngạc nhiên nữa... Cô ấy cười, nụ cười hiên dịu đáng yêu ấy.... trôi tuột xa tầm tay tôi từ bao giờ... sao tôi ko hề hay biết....
Tôi im lặng rồi bỗng chợt điên lên.... sau khi đọc cái đơn ngu xuẩn mà cô ấy viết... dường như cố gắng nắn nót đến ko tưởng....
"Em điên thế đủ rồi đấy! Em làm sao vậy! Anh có thể chịu đựng mọi trò điên rồ của em từ trước đến nay! Nhưng thế này thì quá lắm! Em điên à?"
Mắt cô ấy mở to.... ngạc nhiên là những gì tôi nhìn thấy trong đôi mắt va khuôn mặt ấy... nhưng chỉ trong 5 giây.... yên ả lại trở về trên khoé môi gầy.... Cô ấy lại mỉm cười....
" Bởi vì em điên thật mà!"
Và thế là chúng tôi chia tay nhau.... Một lý do tôi cũng ko sao hiểu nổi....Một cái kết thúc chưa bao giờ có câu trả lời... Tôi đứng dậy và quay đi trong chiều hôm ấy, vẫn cứ nghxi rằng chỉ là 1 trò của con gái để mong được người yêu quan tâm nhiều hơn thôi.... Nhưng một điều nhỏ nhoi tôi quên đi mất... đó là... cô ấy khác tất cả mọi người.... chính vì vậy... sự kết thúc hôm đó.... có nghĩa là... ko gặp lại...
Tôi chờ mãi những tin nhắn, tôi chờ mãi nick cô ấy sáng trên list YM.... tôi chờ mãi những cuộc điện thoại chuông reo dồn dập... chờ mãi những dòng mail tấp nập yêu thương.... nhưng nó ko bao giờ đến suốt 2 tháng liền kể từ ngày chia tay hôm ấy...
Nỗi nhớ cắn xé tôi nhiều đêm và nỗi buồn thiếu vắng cô ấy làm cho tim tôi muốn tắt lịm....
Ác mộng vẫn luôn rình rập...
Những hình ảnh quá khứ va đập vào trong mắt tôi như dội lửa....
Rồi tôi lại tự vỗ về mình.... tôi đã thay đổi rồi.... và tất cả chỉ là quá khứ thôi... cô ấy rời bỏ tôi... vì cái gì cơ chứ????
Ngày đầu tiên của tháng thứ 3 kể từ ngày chia tay nhau.... tôi bấm số gọi cho cô ấy...
Đầu dây bên kia nhấc máy.... giọng nhỏ nhẹ và yếu ớt như một giọt nước chỉ chực vỡ tan: "Anh à!"
Chúng tôi hẹn nhau đi uống cafe... vì tôi chẳng biết nói gì cả... cô gắng hẹn hò như mọt người bạn ở xa lâu ngày ko gặp lại...
Cô ấy ngồi đối diện tôi... vẫn nụ cười ấy nhưng khuôn mặt yếu ớt và trắng bệnh... môi bạc và làn da phờ phạc....
Nhưng có một điều dường như khác....
Cô ấy nói nhiều hơn....
Hồi chúng tôi yêu nhau, cô ấy ko nói nhiều như vậy... những buổi đi chơi chỉ đơn giản là những cái ôm và lướt môi nhẹ nhàng... là tôi tâm sự và cô ấy cười.... khi tôi kêu mệt mỏi... cô ấy kể cho tôi những chuyện vui nho nhỏ.... Là những ngày mùa đông trời gió... cô ấy làm tôi bất ngờ với một chiếc khăn len tự đan.... Là những ngày đại hàn, cô ấy gọi tôi vào giữa đêm và đưa tôi một... cái chăn to đùng.... mà cái vỏ chăn thì là " em khâu bằng tay đấy!".... Vì cô ấy cứ lừ lừ như vậy nên có sức hút với tôi... Ngày đó, nhiều người hỏi tôi tại sao lại thik cô ấy đến vậy... tôi đều cười.... Một người con gái có thể khiến một thằng con trai thay đổi vì mình, thay đổi cuộc sống để được dung hoà với cuộc sống của mình...đâu thể tầm thường phải ko? Để... cưa cẩm cô ấy, tôi dần từ bỏ rất nhiều thói quen... như một đỉnh núi cao, người ta càng nói, ko leo được đâu... cao và nguy hiểm lắm... thì tôi lại càng cố trèo... cố trèo bởi vì nó quá cao... đã đi đến lưng chừng thì ko có lý do gì để từ bỏ....
Phải mất gần 1 năm, tôi mới có được cuộc hẹn đầu tiên.... Cảm giác như suốt 1 năm nỗ lực đó... tôi đã lột xác hoàn toàn....1 năm chay tịnh để vươn tới một cuộc tình....1 năm thầy tu để mơ về một người con gái.... Nào là từ bỏ thói quen đi đêm... những cô người yêu dăm bữa nửa tháng rơi vào lãng quên trong chăn gối.....những cuộc tụ tập chè chén vui vẻ.... trở thành những lần đánh lẻ để leo lên quán cafe chông chênh ở tầng thứ 8, nghe cô ấy chơi một vài giai điệu của Shubert... v.v và v.v.... những thay đổi mà giờ người ta ngỡ ngàng và tôi ngỡ ngàng nhìn lại... như một trò đùa...
Vô vàn những lý do để yêu... vô vàn những điều.... ko thể nào giải thích nổi....
- Anh luôn nghĩ về em như một thiên thần... mà em thì chẳng bao giờ đựơc làm thiên thần dù em rất muốn!
Câu nói ấy kéo tôi về thực tại.... giữa ly cafe nóng và ánh mắt cô ấy nồng nàn....Nhìn thấy tôi ngước lên, cô ấy cười....Cô ấy lại tiếp tục nói nhiều, lại tiếp tục độc thoại về những điều mà tôi ko mấy hiểu...
Chúng tôi đứng dậy... bước ra khỏi quán cafe sơn màu đỏ úa nằm trên khu phố cổ.... Cô ấy muốn đi bộ... dạo quanh phố cổ.... Và nói nhỏ điều gì đó với anh chàng giữ xe của quán cafe.... Và sau đó, chúng tôi bước đi....
- Em luôn muốn ngủ với một ai....
Tôi ngạc nhiên:
- Ý em là gì vậy?
- À, em luôn muốn biết cảm giác bên một người con trai là như thế nào...
Cười...
- Anh à, muộn rồi, mình về đi...hehe...
Ngày hôm đó kết thúc như vậy! Cô ấy khó hiểu hơn trước hay là từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ hiểu cô ấy cả? Mấy ngày sau đó... cô ấy và tôi có nhắn tin qua lại như 2 người bạn... Vào một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn của cô ấy: " Anh à, em muốn đến khách sạn và ngủ với anh!"...Tôi cảm thấy sợ, sợ cái sự thay đổi lạ lùng ko báo trước của người con gái bí hiểm mà tôi yêu....
Chúng tôi gặp nhau ở quán cafe sơn màu đỏ úa....Tôi hỏi cô ấy, cô ấy chỉ cười... và... tôi từ chối... lời mời của cô ấy... khách sạn và cái hiìn dung mênh mông, được nằm cạnh người mà mình yêu thương nhất.... nhưng ko phải là bí mật và lạ lùng... phi lý và bỗng chốc như thế này....Chúng tôi quyết định ko liên lạc với nhau nữa...
Một tháng sau, tôi nhận được một tin nhắn khác: " Anh à, vào bệnh viện thăm em!"
Tôi vội vã vào viện... căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng và những tấm ga màu trằng, cô ấy ngồi dựa lưng vào tường và nhìn ra cửa sổ.... ánh mắt xa xăm.... ko quay lại nhìn tôi khi tôi bước vào:
- Thế là em ko được ngủ đứng nữa rồi.... vì em ko còn sức để mà đứng nữa....
Tôi lại gần, nắm tay cô ấy chặt lắm, cô ấy nhìn xuống đôi bàn tay tôi và cười... nhẹ nhàng... cô ấy nói:
- Em yêu anh lắm!
- Anh cũng thế, em biết điều đó mà...
Cô ấy, một tay nắm chặt bàn tay tôi... một tay khẽ đưa lên che miệng tôi như muốn nói...." anh đừng nói nữa..."
- Mai anh lại đến nhé!
- Uh, ngày nào anh cũng sẽ đến mà....
- Và đừng hỏi gì bác sĩ cả...
- Nhưng...
- Anh hứa đi...
-Uh, anh hứa...
Hôm sau tôi đến, lúc đó cô ấy đang đứng bên cửa sổ, dường như cố gắng lắm để đứng vững.... Nhìn cô ấy yếu ớt mà tôi xót xa nhiều, tôi muốn hỏi bác sĩ rằng người tôi yêu bị làm sao vậy... nhưng tôi đã lỡ hứa mất rồi...
- Anh ko muốn hỏi nhưng.... anh lo lắm... em bị sao vậy... nhìn em yếu quá!
- Hì, em sắp khỏi rồi mà, em vừa mổ xong, nên yếu vậy đấy!
Câu trả lời ấy làm tôi yên tâm hơn đôi chút.... Và nụ cười ấy làm tôi hạnh phúc hơn rất nhiều....
- Anh hay mắng em vì em ngủ đứng....
- Uh, nhưng nhìn em lúc đấy, rất đáng yêu!
- Em kể cho anh một câu chuyện... và anh chỉ được nghe thôi nhé!
-Uh, em kể đi!
Hồi em học cấp 2, gần nhà em có một cô, hơn em mười mấy tuổi....
-Uh...
- Nào, anh đừng "uh" nữa, để em kể chứ!
-Được rồi, hehe, anh xin lỗi!
-Em với cô ấy, chơi rất thân và rất hợp nhau. Em hay tâm sự với cô ấy, cô ấy ko có chồng, sống 1 mình nữa....Và cô ấy cũng hay sang nhà em chơi lắm. Năm em học lớp 8, lần đầu tiên, em bị cái đó của con gái...
- Cái đó là cái gì?
- Kinh nguyệt ấy!
- Oh... uh!
- Nhà em chẳng có ai cả, mà em cũng chẳng biết làm thế nào.... Em gọi cô ý sang, nhờ giúp em....vì lúc đó, mới lớp 8 mà.... ko hiểu chuyện gì cả....cô ấy nói em phải nằm xuống, cứ ngủ đi, thì máu sẽ ko chảy nữa.... Và...
Rồi nước mắt người yêu tôi bắt đầu chảy... cô ấy nghẹn lại chẳng nói ra lời... ôm chặt tôi... ôm chặt lắm....
- Cô ta cưỡng hiếp em anh ạ!
Tôi shock! Theo bản năng tôi đẩy vòng tay người tôi yêu ra.... trong vài giây định thần... tôi ôm cô ấy vào lòng và cùng khóc với cô ấy... Cảm giác kinh tởm cái người đàn bà kia vô cùng, nèn lên tận trí óc tôi.... Còn người tôi yêu thì vẫn nức nở.... nước mắt lăn dài trên áo tôi...
- Em có thói quen ngủ đứng vì em sợ.... Vì có lần cô ta nói rằng nhìn em nằm ngủ đẹp lắm....Mỗi lần nằm xuống em đều nhớ tới khuôn mặt đáng sợ ấy... Từ đó, lúc nào em cũng.... ngủ đứng... hoặc ngủ ngồi... ở nhà cũng vậy... vì em sợ...em nằm xuống...em sẽ lại....
Ôm tôi chặt hơn... nước mắt cô ấy tràn ra nhiều hơn....
- Em ko biết con gái có thể làm chuyện đáng sợ vậy... Rồi em nói với mẹ.... rồi mẹ ko tin em.... mẹ nói em bị điên.... xấu hổ vì em điên... ko ngờ em có thể bịa đặt ra điều kinh tởm đó...và tất cả... đều ghét em anh ạ...
Tại sao cuộc sống lại bất công như vậy? Tại sao cô ấy lại phải chịu ngần đó nỗi dầy vò khi còn quá bé nhỏ?
- Rồi em phải lén lút mỗi khi đi học, tránh cô ta, cho đến ngày... cô ta chuyển nhà đi vì lý do gì em cũng ko rõ và chẳng muốn biết nữa.... em đã phải chịu đựng 3 năm liền lớn lên với ánh nhìn như mình là người điên của bố mẹ....
-Nín đi, anh ở đây.... anh yêu em! Dù thế nào chăng nữa....
Cô ấy vẫn khóc
- Em tưởng mọi việc đã kết thúc.... Em đã cố quên... em đã cố yêu... cố ngủ nằm...
Cô ấy dừng lại 1 chút...
- Cho đến khi.... người yêu em... đến nhà....bà giúp việc mở cửa.... anh ta lên phòng.. lúc em đang nằm ngủ... và....ngủ với em.... em muốn cưỡng lại.... nhưng... em nghĩ....phải làm quen.... với đàn ông...
Tôi cảm thấy như ngàn nhát dao đâm vào ngực
- Rồi anh ta... nói.... sau khi đã xong xuôi.... rằng.... "ko ngờ em đã mất trinh rồi! Anh ko muốn yêu một người ko đoan chính!".... và.... anh ta bỏ em...
Thằng khốn nạn! Tôi kinh tởm loại đàn ông ấy! Tôi thề, xin thề rằng tôi chỉ muốn giết chết hắn ngay lúc ấy...
- Em im lặng.... và thế là chia tay.... em lại... ngủ đứng.... ngủ ngồi... vì em sợ... em ko dám.... nằm nữa....nằm.... em sẽ chẳng thể chống cự... em sợ....
Tôi vuốt nhẹ những giọt nước mắt lăn trên má cô ấy, và hôn vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi... những chuyện mà cô ấy phải trải qua, thật quá kinh khủng....
- Rồi.... em đã gặp anh.... anh đã yêu em khác hắn yêu em....anh đã chấp nhận em ... ko giống người ta phủ nhận em...
Tôi muốn nói với cô ấy rằng, tôi cũng chỉ là một thằng tồi mà thôi, và nhờ cô ấy, tôi mới nên người, mới có thể thay đổi để làm người... và tôi mới phải là người cần phải cám ơn chúa trời vì được gặp cô ấy trong đời...ằng tôi yêu cô ấy biết nhường nào.... yêu và đau xót biết bao ... căm hận những kẻ reo nỗi sợ hãi và ám ảnh lên suốt cuộc đời cô ấy....
- Anh ko quan tâm những chuyện đó, anh căm ghét những kẻ đã làm em tổn thương... anh yêu em... anh thề là anh yêu em... và anh sẽ ko để cho em phải buồn nữa đâu....
Cô ấy lấy tay gạt nước mắt ở 2 khoé mi... rồi cười nhẹ nhàng....
- Em biết mà...Nhưng anh có thể hứa với em một điều được ko?
- Uhmmm... em nói đi...
- Hai ngày tới, anh đừng vào bệnh viện nhé...
- Tại sao?
- Đi mà, và đừng hỏi gì cả!
- Uh!
...Hai ngày sau, tôi quay lại bệnh viện....
Thế giới trước mắt tôi dường như sụp đổ.... cô ấy đã ra đi mà ko để cho tôi nhìn lần cuối...ra đi lặng lẽ.... ra đi âm thầm... ra di bất ngờ và ra đi đau đớn....
- Những người bị "nhiễm trùng huyết" rất khó sống... cô ấy đã chiến đấu đến cùng... và cô ấy biết....
Bác sĩ nói với tôi như vậy.... Cô ấy ko có đám tang... ko bạn bè....vì dường như chẳng ai biết cô ấy bệnh... và cha mẹ cô ấy... cũng chẳng thấy xót thương gì... cô ấy ra đi như vậy đấy... sống đau đớn và chết chua xót...
Một bầu trời đêm bao trùm tôi....
- Cô ấy đã tặng mắt cho một người.... cách đây 2 ngày.... chúng tôi làm phẫu thuật....
Bệnh viện đã lo tang lễ cho cô ấy....
Tôi lặng lẽ đứng nhìn từ xa... đôi mắt người con gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi....ánh nhìn xa xăm một thời vẫn còn nguyên vẹn đó....
Một bức thư với những dòng chữ mất nét run rẩy và ngắn ngủn:
"Anh là người duy nhất yêu em! Em đã nghĩ là em sẽ khỏi! Em đã nghĩ là em sẽ thắng! Em chỉ muốn chia tay cho đến ngày em chiến thắng bênh tật và chiến thắng nỗi sợ hãi trong em... em sẽ lại gặp anh.... Nhưng em nhận ra rằng... em ko thể... em chỉ có thể chiến thắng nỗi sợ hãi mà thôi.... em đã hết sợ rồi, vì em biết anh yêu em... khát khao ấy đã cho em sức mạnh... để... gặp lại anh thêm lần nữa....... em muốn anh biết.....Anh là người DUY NHẤT em yêu!"

Mình chia tay rồi mà em

post on:
_Alo
_Gì hả anh?
_Chia tay đi
_......
_Im lặng là đồng ý nhé! Từ mai chẳng còn là n.y của nhau đâu
Cô bất ngờ….lắp bắp…k thành lời:
_Lý do? Em làm gì sai à?
_Không..
-Thế vì lý do gì, chúng ta quen nhau 3 năm cơ mà, chia tay như thế là sao hả anh
_Thích
_Anh nói như thế mà dc à?
_ Em có làm gì sai thì anh phải nói chứ?
_ Chẳng gì cả …chán rồi…hết yêu…. Chia tay thôi, tuổi trẻ mà.
1 cảm giác chạy xẹt qua người cô ….Hẫng! …ngỡ ngàng ! lòng tự trọng như bị
dao cứa vào!
_ừ…vậy chia tay, đừng bao giờ gặp nhau nữa nhé
_ không chắc!
_anh nói vậy là sao?
_cúp nhé, tạm biệt.
_???
Chia tay…thế là chia tay…1 cuộc tình 3 năm bay *t theo
sóng điện thoại …lãng thật! Rốt cuộc có thế thôi à….nhảm nhí thật…tình cảm nó nhạt thế thôi hả anh? Đồ tồi! Chẳng việc gì tôi phải buồn vì anh cả…. Cô nói thế….và nằm xuống giường…..có thứ nước mặn đắng thấm vào gối!3 tuần kể từ cái ngày chia tay ấy !
Ngày thứ nhất
Có điện thoại….của anh ta….
Cô bắt máy…như 1 phản xạ tự nhiên của 1-cô-gái-có-người- yêu.
_Anh gọi tôi có việc gì ko?
_chẳng gì cả , thích thì gọi
_dẹp ngay cái giọng điêu khinh khỉnh ấy đi
_quen rồi, không bỏ được
_chia tay rồi, để tôi gạt phăng ************** như anh ra khỏi cuộc đời đi!
_chia tay rồi, anh chẳng còn là gì của em nữa đâu, đừng bận tâm đến anh như thế ,anh chỉ gọi,và em cứ việc mắng nếu e muốn, nhưng đừng cúp máy…
_anh điên vừa thôi ! hãy biến đi với những đứa con gái khác , đừng gọi điện phiền tôi!
_à em…
_sao?

_mình chia tay rồi đấy!
RỤP!
Tít……tít…..tít
Cô bực tức cúp máy……
Thật ********, anh làm như thế là có ý gì. Gọi cho tôi làm gì. Tôi chẳng muốn nghe giọng của anh nữa! Nhưng sao có gì đó vương vấn và nghẹn lại ở tim….."mình chia tay rồi đấy" ….văng vẳng bên tai…
Ngày thứ 2
Lại có điện thoại của anh….
Không bắt máy….tắt máy…..vẫn gọi!
_Alo, anh đừng phiền như thế dc không?
_ăn cơm chưa , đừng có mà uống sữa liền đấy nhé, đau bụng đấy!
…..cô hơi bất ngờ…
_anh quan tâm làm gì?
_vì anh biết bụng em không tốt, ăn uống như thế sẽ đau bụng.
_tôi lớn rồi, ăn uống ra sao là quyền của tôi,chẳng liên can gì anh cả!
_ừm nhớ ngủ sớm nhé,mai e thi đúng ko, ráng mà thi tốt đó
_tại sao…anh lại như thế….anh muốn gì ở tôi hả?
_mình chia tay rồi đấy!
….lại câu nói ấy….anh ấy lại nói thế……thì chia tay rồi…..tại sao cứ phải gọi điện chỉ để nói câu đó….cho tôi bình yên không được à….sao anh cứ động chạm đến tuyến nước mắt của tôi thế hả???
Ngày thứ 3
_alo !
_tôi van xin anh đấy
_cho con Milu nó ăn chưa em, đồ ăn cho nó bữa anh mua còn ko?
_tôi tặng nó cho người khác rồi….
_sao lại như thế, anh tặng em mà….
_chẳng việc gì tôi phải giữ cả!
_ừ thì mình chia tay rồi đấy
Lại thêm 1 cuộc điện thoại kết thúc bằng câu nói đó….
Cô ngồi xuống…xoa xoa đầu con Milu ….
"anh ấy làm như thế là sao hả Milu ? anh ấy biết 3 tuần qa tôi đã cố gạt anh ấy ra khỏi suy nghĩ ko? Sao lại làm thế với tao?
…..cô chẳng cho con chó ấy cho ai cả……làm sao mà cho được……
Ngày thứ 4
….cô bắt máy như 1 thói quen
_alo,…tôi không uống sữa sau khi ăn cơm…….tôi cho con Milu ăn rồi!
_sao hôm qua lại nói là tặng Milu cho người khác rồi, em vẫn ngốc trong cái khoảng nói dối như ngày nào
_tôi….
_trời hôm nay lạnh quá, lấy cái áo màu nâu anh mua mà mặc vào, làm bằng lông thú nên ấm lắm đấy..
_ừ
_nhà còn sữa bột không. Trước khi đi ngủ thì nhớ uống nhé, uống sữa nóng buổi tối cho dễ ngủ ..đừng có viện cớ ko ngủ được mà onl tới tận sáng đó!
_ừ
_hôm nay ngoan thế, ko mắng anh à
_ừ….
_uhm thôi a cúp đây…….À… mà mình chia tay rồi em nhỉ!.....
Hôm nay em không mắng anh….em không phản ứng…… vì cổ họng e nghẹn ứ chẳng nói dc anh à……
Ngày thứ 5 …..
Cô chờ điện thoại của anh
10h tối
…….vì sao khi anh đi e đã ko ôm lấy anh hỡi người…
……….vì sao đôi chân e cứ đứng nhìn a xa mãi xa……
Tiếng nhạc chuông vang lên, cô chộp lấy cái điện thoại màu trắng …
_xin lỗi hôm nay a ngủ mãi tới h` mới dậy
_ngủ kiểu gì tới 10h tối vậy…
_hôm nay hỏi lại anh nữa à…..
_......
_cái quả cầu tuyết anh mua cho còn pin không? Hết pin thì bảo thằng Bi nó mua bỏ vào nhé, quả cầu tuyết mà ko có đèn có nhạc thì chán lắm.
_em mua rồi….
_em ngoan đến mức anh bất ngờ đó
_mình chia tay rồi hả anh?
_ừ..mình chia tay rồi đó…, anh cúp nhé!
….khoan..
Tít…tít….tít
Cô vứt điện thoại xuống giường và bật khóc nức nở.Nước mắt dồn nén bao lâu nay đã vỡ òa trên gương mặt hốc hác….
Anh ác lắm….anh đã bước ra khỏi tim em….em đã đóng chặt tim và chẳng muốn cho anh vào nữa….em không muốn nghe giọng nói đó của anh…em không muốn nhìn thấy số anh…..nhưng em không ngăn mình bấm "trả lời", em ko ngăn mình nhớ đến anh được…..tim e cũng ko nghe lời e…..chẳng lẽ anh lại bước vào tim em 1 lần nữa??
Ngày thứ 6
_alo….em tắt nick yahoo đi, treo nick hoài như thế nóng máy đấy, máy thì lại hay hư, chẳng ai qua sửa cho em đâu..
_quen rồi
_quen cái gì .
_à Donut tới chưa
_Donut gì?
_anh gửi 1 hộp đến cho em đó, toàn vị socola đó, thích không….à trà sữa thì chắc chưa tới đâu,quán đang đông ,nó bảo sẽ đợi lâu…
_anh đang nói gì thế? Anh đang làm gì thế?
_gửi donut và trà sữa cho em, trời mưa gió như vầy anh biết e làm biếng đi mua.
_nhưng…
_nhưng cái gì, chẳng phải thích 2 món đó nhất sao??
_anh làm ơn đi, anh muốn như thế nào thì dứt khoát đi…..chia tay rồi sao a cứ quan tâm e như thế…em không chắc là em quên dc anh đâu!
_mình chia tay rồi đấy em à
………………….cúp máy……
Bính boong…bính..boong
_xin lỗi ! donut của cô đây ạ….
………….mưa phùn rơi nhẹ bên cữa sổ….nhẹ nhàng………chiếc donut hình mặt cười với vài miếng socola….thật bắt mắt ………….ly trà sữa………..ngọt ngào
Nhưng…………..1 cô gái……..lòng nặng trĩu….…………..gương mặt vô hồn…..…………….giọt nước mắt…..mặn chát….
Những ngày tiếp theo……cô quyết định không bắt máy nữa…..cô sẽ tự bước ra khỏi cuộc sống của anh……..cô quyết định cho tim mình vào ngăn đá…..cho nó lạnh ngắt lại…….chẳng còn bận tâm đến anh nữa…………..
Ngày thứ 10
.
.
Duy is calling
.
.
Không bắt máy
.
.
Duy is calling
.
.
Không bắt máy…..
.
.
Có tin nhắn….
.
.
….Duy mất rồi …..em đến bệnh viện đi…
Cô bàng hoàng buông chiếc điện thoại xuống….lao ra khỏi phòng………..
Hai tai cô ù đi……….đôi mắt như bị ai lấy tay bịt kín…….tim như bị bóp nghẹt………bóp nghẹt………đôi chân cứ guồng chạy tới…… không dừng lại được……..
Anh mở mắt ra đi đồ tồi…….hôm nay em đã uống sữa sau khi ăn cơm đó….em quên cho con Milu ăn rồi…..anh mắng em đi….anh làm gì anh nằm yên vậy…..
Dậy đi Duy……..dậy đi ….dậy gọi điện cho em đi…...em sẽ bắt máy….em bắt máy mà…….!!!! Em thèm ăn donut, em muốn uống trà sữa…..mưa rồi em lười đi lắm….anh mua cho em đi……..à quả cầu tuyết hết pin rồi đấy….anh dậy anh mua cho em pin đi………anh nghe em nói gì không hả………..hả anh ….!
.
.
.
.
.
_Alo anh Duy hả, hôm nay trời lạnh anh nhỉ??
_.....im lặng
_ …anh bệnh nặng như vậy sao anh không nói em??
_....vẫn im lặng
_.....anh ra đi như vậy mà anh coi được à…anh tệ lắm !
_.........
_anh vẫn là người yêu của em đấy…..chia tay như thế em chẳng chịu đâu .
_..........im lặng
_...
_......
_ à anh……em sẽ yêu mình anh thôi nhé…..anh cũng vậy nhé, anh đã bước vào tim em rồi thì em sẽ đóng chặt tim
và giữ anh trong đấy mãi mãi…….em chẳng yêu ai khác ngoài anh đâu………..anh cũng vậy anh nhé……….........................................
Mưa vẫn rơi……….có 1 cô gái cầm 2 chiếc điện thoại….1 trắng 1 đen……….của cô và của anh…………..............................................
(_ _ )!

Như một thói quen

post on:
------------♥-----------
- Nhóc hâm
- Có anh hâm ý
- Uk` thì hâm mới thích em
- Ơ, vậy chứ không hâm thì không thích em hả
- Anh nguyện hâm cả đời, được không?
- Hihi, nhớ nhá, nguyện hâm cả đời vì em nhá...
Cô yêu anh, dù cả hai vẫn chưa một lần gặp mặt. Anh chỉ là một người cô tình cờ quen biết trên mạng, nói chuyện, quen, và rồi tự lúc nào cô cũng không rõ, anh đã trở thành một phần không thể thiếu của cô.
- Anh à, bao giờ thì anh sẽ gặp em?
- 4 năm em nhé
- Lâu quá à
- Uhm`
- Em sẽ chờ, chờ anh 4 năm nhá nhá
- Cảm ơn em...
Như một thói quen, hằng đêm cô lại online, chỉ để mong thấy được ánh sáng từ nick yahoo quen thuộc nào đó, nói chuyện với anh, mỗi đêm, dường như đã trở thành một thói quen của cô.
- Anh ơi, trung thu đẹp quá kìa
- Em đi chơi đi
- Không, ở đây nói chuyện với anh cơ
- Nhóc hâm
- Có anh hâm ý
- Uhm`, anh hâm cả đời mà, được chưa
- Hihi, anh à, 4 mùa trăng nữa, anh dẫn em đi chơi nha anh, nha nha
- Uhm, anh hứa, nhóc yêu của anh
Ba mùa trăng lặng lẽ trôi qua, giờ đây, anh đã chiếm một phần quan trọng trong cuộc đời cô, cô yêu anh, chỉ yêu mình anh, và cô biết, anh cũng rất yêu cô...
Một ngày kia, nick của ai kia không sáng, cô cảm thấy trống vắng, cô đơn...
- (Offline) Em nhớ anh lắm, hôm nay anh bận không online được à?
Hôm nay đã là ngày thứ tư nick ai kia không sáng, ngay cả điện thoại cũng không ai trả lời, cứ như rằng, người đó không hề tồn tại.
Đêm nay, như một thói quen, cô lại chờ đợi, giờ đây cô không còn gửi tin cho anh nữa, vì những ngày qua, yahoo của anh chắc hẳn đã ngập tràn những tin nhắn yêu thương, nhớ nhung và cả những giọt nước mắt của cô.
Bất chợt - bapbong_ts is now online
Là anh, anh lên rồi, cô vui mừng - bapbong_ts is typing new message...Cô hồi hộp
- Eh nhóc, quên anh đi
Cô lặng người, vậy... là sao?
- Em yêu một người mà em chưa hề gặp mặt sao? Nhóc ngốc nghếch? Anh chẳng là gì của em, và em chả là gì với anh cả, tất cả chỉ là một trò chơi thôi, và anh thật không ngờ rằng em lại ngốc nghếch đến thế.
- Tạm biệt nhá, em sống tốt. Quên chuyện xưa đi, vì anh, chỉ là một thằng hâm thôi, và đơn giản,
mình không thuộc về nhau
- bapbong_ts is now offline
Tại sao? Cô hoàn toàn trống rỗng. Cô dường như vô thức, cô là kẻ ngốc ư? Cô chỉ là một món đồ chơi ư? Cô đã yêu, yêu anh hết con tim, để rồi, đôi ta không thuộc về nhau sao?
Giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi yếu ớt kia, cô nghẹn ngào, và đau đớn.
- Tạm biệt anh, anh cũng sống tốt nhé. Và tại sao? Anh vẫn là một kẻ hâm?
Cô biết, đó là dòng tin nhắn cuối cùng. Cô nhớ, cô đã từng hỏi anh
- Anh ơi, yêu là gì ạ?
- Sao em hỏi thế?
- Tại sao yêu là đau ạ?
- ...
Tại sao đã biết yêu là sẽ đau, mà cô vẫn cứ yêu? Nhưng cô không hối hận về sự cố chấp của mình, vì
đơn giản, cô yêu anh, yêu rất nhiều
. . .
Có một câu chuyện, rằng y học Việt Nam đã có một bước tiến dài.
Một ca phẫu thuật não đã thành công, và bệnh nhân đã sống sót sau ca phẫu thuật, một ca phẫu thuật với chỉ 10% thành công. Bấy giờ, đang là mùa xuân. . .
. . .
Một mùa trăng lại đến, trên một cây cầu nọ, có một cô gái, để xỏa mái tóc dài mượt, diện bộ váy rất dễ thương, đôi khuyên tai lấp lánh dưới ánh đèn đường, và trông cô thật đẹp, dường như át cả nét đẹp dịu dàng của anh trăng kia.
Đôi mắt cô đượm buồn, nhìn về nơi xa xăm. Trung thu năm nay, tại nơi này, anh đã hứa sẽ gặp cô, lần gặp đầu tiên sau 4 năm dài chờ đợi, nhưng... giờ đây, chỉ có một mình cô. Bỗng...
- Em đến sớm quá
Cô giật mình quay lại, người vừa nói với cô, đang đứng kia. Cô im lặng, cô thấy dường như có nét gì đó yêu thương, thân thuộc ở người đang đứng đối diện cô kia.
- Sao em im lặng vậy? Bối rối quá à?
- Anh là ai?
- Anh à? Anh chỉ là một kẻ hâm thôi mà
Giọt nước mắt chợt lăn dài trên má, cô quay mặt đi, khóc nức nở.
Là anh, chính là anh, người cô yêu, chờ đợi suốt 4 năm, và coi cô như một món đồ chơi. Chợt cô lặng người, có một vòng tay ấm áp ôm chặt cô từ phía sau...
Cô giật nảy, quay lại, tát vào mặt kẻ vô tình kia.
- Anh làm trò gì vậy? Anh nói anh yêu tôi, rồi lại xem tôi như một món đồ chơi, giờ đây anh quay lại, và, và, anh xem thường tôi đến thế ư?
Cô gào lên trong nước mắt
- Anh xin lỗi
- Xin lỗi ư? Anh nghĩ chỉ cần xin lỗi sao? Anh bỏ rơi tôi, và rồi quay lại nói một lời xin lỗi là xong sao? Tại sao? Tại sao?
Cô dường như không thể thốt lên thành lời, cô khóc òa lên như một đứa trẻ
- Tại sao? Tại sao anh lại lừa dối em? Tại sao anh không nói với em về chuyện đó?
- Vì 10% sống sót không đủ để đặt cược cho tình yêu của em...
Anh ôm chặt lấy cô, dòng lệ vẫn không ngừng rơi, cô nức nở, trong vòng tay ấm áp kia, và đó thật sự là những giọt nước mắt hạnh phúc.
...
- Tại sao anh lại đến đây?
- Vì anh biết em sẽ đợi anh
- Xí, làm sao anh biết được?
- Vậy vì sao em vẫn đến đây?
- Ơ, vì... vì..., em... ơ
Và, như một thói quen
- Haha, nhóc hâm
- Có anh hâm ý ♥

Buông Tay Hay Nắm Lại

post on:
Buông tay, tức là bỏ ra, không còn giữ lại nó nữa.Nhưng ai đã biết rằng, trong tình yêu, buông tay, nó không đơn gjản như bạn nghĩ, có thể buông tay, là sẽ không nắm lại 1 lần nữa,kũng có thể buông tay, để nắm lấy 1 bàn tay khác mà người đó cho rằng sẽ ấm áp hơn. Còn với tôi, buông tay với em,chỉ làm tôi nắm chặt tay em hơn, gjúp tôj không thể đánh mất em. Tôi không biết em đọc được những dòng này k? Nếu có đọc thì tôi kũng không biết em sẽ nghĩ thế nào về tôj, khi tôi đã viết quá nhiều về e, viết về mối tình 2 ta, nhưng ui sao buồn quá. Em sẽ khóc chăng, hay em sẽ coi đậy là những điều sẽ gjúp tình yêu đôi ta cháy mãj. Tôi biết rằng, trong ty, khi 2 người đã quá hiểu về nhau, lúc này tình yêu dường như sẽ đứng chững lại, sẽ không còn j để đối phương khám phá. Tôi chẳng biết làm sao, có lẽ thay đổi mình chăng, luôn tạo cho mình những điều mới mẻ, nhưng tôj làm sao có thể khj sjnh ra đã vậy rùj. Tôi chỉ kòn kách yêu em nhiều hơn, để e bjết và kảm nhận rằng tôj luôn bên em. Luôn kề vaj sát kánh những lúc khó khăn như em bên tôj vậy. Đã có nhiều lúc tôj buông tay em ra, nhưng tôi không thể, em kũng vậy phải không. Để rồi, khi ta nắm tay lại, sẽ càng nắm chặt hơn, sẽ biết quý trọng ty của mình hơn, để ta biết rằngtình yêu quan trọng như thế nào, và kũng để tôi biết rằng, sao tôi có thể sống thiếu em. Em àk, tôibiết mỗi lần khóc là một lần đau, nhưng em có biết rằng tuy tôi không khóc nhứng tôi kũng đau bằng vạn lần như vậy. Nhưng sau mỗi lần như vậy, lại là nhừng nụ cười hạnh phúc, cười vì biết rằng ta vẫn bên nhau, hạnh phúc vì sự thật mãi là như vậy em àk, có lẽ hạnh phúc chỉ đơn giản như vậy thôi! Mỗi ng có 1hp khác nhau, có người kảm thấy hạnh phúc khi mình thành đạt. Có ng hạnh phúc khi yêu được một ai đó, kũng có người hạnh phúc chỉ đơn gjản như thắng trong 1 trò chơi nào đó. Còn với tôi, hạnh phúc là khi tôi đã có em. Vì tôi biết rằng mục tiêu làm gjàu của tôi đã đạt được, tương lai của tôi đã vững chắc. Và duy nhất 1 người tôi yêu đã ở bện tôi. Để rồi khi nghĩ lại, mình đã làm được j, những gì mình chưa làm được, và kười khểnh hạnh phúc khj mình đã thành công trong khj tay không rời khỏi 1ng con gái mình yêu cho đến khi về già. Không biết em đã từng nghĩ vậy như tội chưa! Hay em kũng chỉ nghĩ đơn giản như em đã từng nói với tôi :" hjhj ck oj, vk dang ngj den 1 ngay ck mac bo vec that dep, con vk se mac kaj ao kuoj daj thuot tha. Luc do se hp lam ck nhj. Vk ku ngj laj thay vuj ah" . Em biết không! Em nói vậy tôi kũng vui và hạnh phúc lắm chứ. Tôi cũng đang đếm ngược thời gian từng ngày, nhất định tôi sẽ hỏi cưới em với gia đình và chăm sóc cho em,hjhj nếu gia đình không đồng ý thì tôi sẽ cướp em cao chạy xa bay như fim trun quốc ấy em nhỉ. Em àk, nhất định không bao giờ tôi buông tay em đâu, và kũng không bao giờ chán em kả. Em đừng lo nha, tôi sẽ luôn bên em, sẽ k đến bên một vòng tay ai đó. Vì tôi biết vòng tay tình cảm vô hình của em đã giữ chặt trái tim tôi lại rồi. Em àk, tôi chỉ kần em đợi tôj nhé, hãy đợi tôj, phải đợj tôj đó. Vì tôi chỉ yêu duy nhất 1ng chính là em. Trái tim tôi luôn bên em đó hãy kất nó đi nha, đững làm rơj hay đánh mất nha. Vì tôi chỉ có 1 trái tim 1ty thôi. Mong em luôn bên tôi. "TÔI YÊU EM"

Yêu và thích

post on:
Đứng trước người mà bạn THÍCH, TIM của bạn sẽ ĐẬP NHANH HƠN.
Nhưng khi đứng trước người bạn YÊU, bạn sẽ chỉ cảm thấy VUI HƠN.

Nếu đứng trước người mà bạn YÊU, thì mùa ĐÔNG sẽ như mùa XUÂN.
Còn khi đứng trước người bạn THÍCH, mùa ĐÔNG chỉ ĐẸP HƠN.
Nếu bạn nhìn vào mắt người bạn THÍCH, bạn THẸN THÙNG
Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn YÊU, bạn sẽ MỈM CƯỜI.
Ở trước mặt người bạn THÍCH, bạn không thể NÓI NHỮNG GÌ MÌNH NGHĨ.
Nhưng nếu ở trước mặt người bạn YÊU, thì bạn hoàn toàn CÓ THỂ NÓI.
Khi đứng trước người bạnTHÍCH, bạn bắt đầu cảm thấy NGƯỢNG.
Nhưng trước người bạn YÊU, bạn có thể "SHOW YOUR OWN SELF".
Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn THÍCH.
Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn YÊU.
Khi người mà bạn THÍCH khóc, bạn sẽ lập tức an ủi
Nhưng khi người mà bạn YÊU khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy.
Những cảm giác về sự THÍCH thường bắt nguồn từ cái TAI. Nhưng những cảm nhận về TÌNH YÊU lại hay bắt đầu bằng ĐÔI MẮT.
Cho nên khi bạn không còn THÍCH ai đó nữa, thì tất cả những gì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình.
Nhưng nếu bạn không còn YÊU ai đó nữa, và mỗi khi bạn nhắm mắt thì TÌNH YÊU lại trở lại trên những giọt nước mắt và mãi mãi đọng lại trong TRÁI TIM của bạn.
Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.
* * *
TÌNH YÊU CÓ MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU
VÀ TRONG MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU CÓ TÌNH YÊU.

Buông tay anh ra...

post on:
Sẽ có một ngày... anh quay lại và nắm lấy đôi bàn tay em chứ? Em đã sẵn sàng buông tay anh ra... Thực sự phải buông thôi bởi vì em đã mệt nhoài, bước chân em nặng trĩu, cánh tay em đã mỏi nhừ, theo những ngày tháng chạy theo cái bóng của anh, và giờ đây em đã tự nhủ với mình rằng em đã sẵn sàng rồi... sẵn sàng cho cái việc mà em nghĩ em sẽ chẳng bao giờ làm được đâu, đó là buông tay và ra đi ... Cái cảm giác mất mát này đã thực sự đau đớn, em bật khóc, những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể, đau và nhức, như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm, nhưng anh có hiểu cho em? Buông tay anh ra là sẽ không nắm tay anh nữa, cũng có nghĩa là mất đi chỗ dựa, như thế em sẽ ngã, nhìn em ngã anh có xót xa không? Buông tay anh ra nghĩa là không còn có anh, mất đi cái hơi thở của những ngày qua. Có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau đang dày vò bản thân. Nếu em chết anh sẽ khóc chứ? Buông tay anh ra nghĩa làkhi em quay sang bên cạnh để tìm kiếm một bờ vai, một vòng tay trong cái mùa đông giá rét này thì em sẽ chỉ nhận được sự trống trải và hơi thở lạnh mà thôi, anh sẽ chạnh lòng khi em co ro chứ? Buông tay anh ra là để anh ra đi. anh sẽ rời xa em, không còn là của riêng em, sẽ không bao giờ được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi là tình yêu của anh nữa, anh sẽ đem cho người khác đúng không? Từ bây giờ ... em sẽ học cách chịu đựng một mình,những nỗi đau, những trăn trở. Em sẽ học cách bước đi một mình, không có chỗ dựa nào cả. Em sẽ học cách tự đứng dậy bằng đôi chân, bằng sức lực của chính em. Sẽ lấy những khoảnh khắc ngắn ngủi được bên anh làm động lực, em sẽ không cô độc trong những kí ức đó đâu. Sẽ có một ngày ... anh quay lại và nắm lấy đôi bàn tay em chứ? Sẽ có một ngày... anh giật mình và anh sẽ đuổi theo em chứ? Sẽ có một ngày... anh nhận ra anh không thể sống mà không có em chứ? Sẽ có một ngày nào đó... anh hiểu rằng anh đã làm tổn thương em chứ? Khi đó anh hãy tự nhủ với mình rằng em buông anh ra để anh đi tìm hạnh phúc thực sự của mình và em đã đau đớn biết chừng nào khi nhận ra rằng hạnh phúc không ở nơi em! Em biết mà, cái gì vốn không thuộc về mình thì sẽ chẳng bao giờ là của mình cả, nhưng em vẫn cố chấp nghĩ rằng mọi cố gắng của mình sẽ xoay chuyển tất cả, em ngu ngốc lắm mà. Hết rồi... hết thật rồi... tất cả đã kết thúc như một giấc mơ thật dài vậy... Người ta nói trong mỗi con người đều có một trái tim được chia làm nhiều phần, một phần để yêu thương và một phần nữa để thù hận và cũng bởi người ta đã quá yêu nhau nên mới thù hận lẫn nhau... Phải chăng khi không thể có được tình yêu, người ta mới thù hận để xóa nhòa cái gọi là yêu thương??? Sợ lắm cái cảm giác phải ghét một ai đó, nhưng vì quá yêu mà thế thì càng đáng sợ hơn ... Anh sẽ ghét em chứ? Sẽ căm ghét em? Em chẳng thế biết được nữa, em đã rất yêu anh cơ mà, yêu hơn mọi thứ em có, mà đúng hơn: "ANH LÀ TẤTCẢ NHỮNG GÌ MÀ EM CÓ"! Em sợ rằng phải sống trong cái quay cuồng của hạnh phúc hôm qua. Sợ lắm những đêm nhớ anh, nước mắt lại ràn rụa lại choàng tỉnh sau những cơn ác mộng về anh. Sợ lắm khi mà đau đớn của em hòa cũng với nhớ thương, để mỗi lần nhớ thương vô vọng lại là một lần đau đớn đến xé lòng. Hạnh phúc là gió cứ phảng phất. Hạnh phúc làcỏ mềm xanh mướt dưới chân ai đó. Em sẽ nhớ bao nhiêu cái cảm giác ôm anhtrong lòng và cảm nhận hơi ấm của anh, nó làm em mềm nhũn, làm em tan chảy trong niềm hân hoan rằng anh đang là của em, em sẽ nhớ từng lời nói yêu thương và ngọt ngào nơi em ... Thế anh có nhớ không? Tại sao lại cho em hi vọng rồi lại tước đoạt? Tại sao cho em hạnh phúc rồi lại rời bỏ hạnh phúc ấy khi mà nó chưa một lần trọn vẹn? TẠI SAO? TẠI SAO LẠI NHƯ VẬY? HÃY TRẢLỜI EM ĐI? Nói nữa, nói mãi cũng chẳng bao giờ biết được câu trả lời đâu ... nhưng ítra bây giờ em cũng đã có đủ can đảm để đối diện với chính mình rồi. Nhìn anh bước đi và ngửa mặt lên trời cho nước mắt chảy ngược vào lòng nhé anh ... EM ĐÃ BUÔNG TAY RỒI ĐÓ, ANH ĐI ĐI... Mình đã từng yêu nhau. Một thời sánh bước bên nhau, những tưởng chững sẽ là vĩnh cửu và không gì có thể chia cắt được, thế mà ... Những lời hứa hẹn chỉ như gió thoáng bay ... Những lời yêu thương chỉ còn lại là dĩ vãng. Tất cả chỉ là kỉ niệm, rồi buồn rồi hận thế nào thì cũng là CHIA LY... Chào anh! Người em yêu!!!

Kim "siêu vòng 3" tậu biệt thự 11 triệu USD chờ ngày sinh con

post on:

Sau khi đón tin vui mang bầu, cặp đôi Kim và Kanye West tậu ngay một biệt thự trị giá 11 triệu đô để chuẩn bị chào đón đứa con đầu lòng.

Ngôi biệt thự của Kim Kardashian và Kanye West rộng hơn 900 m2 nằm tại Bel Air khu ngoại ô California. Biệt thự sang trọng này có giá lên tới 11 triệu USD (gần 230 tỷ đồng) gần nhà của nữ diễn viên Jennifer Aniston, cầu thủ bóng rổ Chris Paul, và người sáng lập Girls Gone Wild - Joe Francis.
Mặc dù diện tích hiện tại đã khá rộn nhưng cặp sao vẫn muốn mở rộng thêm gần 400m2 để có thể hoàn thành ngôi nhà mơ ước của mình.
Kim Kardashian and Kanye West developing an $11 million mansion they bought in Bel Air
 
Một nguồn tin nói với tờ TMZ rằng ngôi nhà mới của Kim Kanye sẽ là "một biệt thự phong cách Ý, với một phòng tập thể dục, rạp chiếu phim, phòng chơi bowling, sân bỏng rổ, bể bơi trong nhà và ngoài trời, salon làm đẹp."
Kim và Kanye sẽ đón thiên thần nhỏ của họ chào đời vào tháng 6 tới trong ngôi nhà mới đẹp lung linh này.
 
 
 
 
Toàn cảnh khu biệt thự của cô Kim
 
 
 
Nội thất trong nhà rất sang trọng và hiện đại
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Phòng ngủ
 
 
Phòng tắm sành điệu, siêu sang
 
 

Người mẫu Brazil chết thảm ở tuổi 22

post on:

Chân dài người Brazil - Camila Bezerra không may qua đời vì rơi từ tầng 14 tòa nhà chung cư.

Ngày 8.1 vừa qua, sau khi ngã từ tầng 14 căn hộ chung cư tại Quảng Châu, Trung Quốc, chân dài người Brazil - Camila Bezerra đã qua đời vào đúng những ngày đầu năm mới. Chỉ cách đó vài tiếng, Camila Bezerra cùng bạn bè còn vui vẻ mở tiệc.
Dù trời rất lạnh nhưng theo tiết lộ của hàng xóm thì cô vẫn mở toang cửa, kết quả cô người mẫu đã không may phải nhận cái chết thảm. Họ cũng cho biết thêm thời gian gần đây, Camila Bezerra có biểu hiện của người bị trầm cảm. Phía cảnh sát cho hay hoàn toàn không có khả năng xảy ra vụ ám sát, vì tại hiện trường không hề có vân tay lạ.
Được biết, Camila Bezerra là một trong những người mẫu sáng giá của làng thời trang Brazil. Cô sở hữu thân hình tuyệt đẹp và đường cong bốc lửa. Vẻ đẹp tuổi 22 chín muồi và căng tràn sức sống giúp cô kiếm được nhiều hợp đồng quảng cáo nội y, áo tắm đắt giá. Đầu năm 2012, Camila Bezerra chuyển đến sống và làm việc tại Trung Quốc và hy vọng có cơ hội kiếm tiền nhiều hơn, tuy nhiên, sự việc không may đã tước đi mạng sống và tương lai đang ngời sáng của cô gái trẻ.
Người mẫu Brazil chết thảm ở tuổi 22, Thời trang, sieu mau chet tham, Camila Bezerra, thoi trang, tin thoi trang, nguoi mau chet, chan dai brazil, thời trang,
 
Người mẫu Brazil chết thảm ở tuổi 22, Thời trang, sieu mau chet tham, Camila Bezerra, thoi trang, tin thoi trang, nguoi mau chet, chan dai brazil, thời trang,
 
Người mẫu Brazil chết thảm ở tuổi 22, Thời trang, sieu mau chet tham, Camila Bezerra, thoi trang, tin thoi trang, nguoi mau chet, chan dai brazil, thời trang,
Sự việc không may đã tước đi mạng sống và tương lai đang ngời sáng của cô gái trẻ xinh đẹp
 

Ngày định mệnh của cô gái Ấn bị hãm hiếp

post on:

Vào một buổi chiều trước lễ Giáng sinh ở thủ đô New Delhi, cô gái trẻ gọi điện cho bạn trai và hối thúc anh này dậy vì đã sắp đến giờ hẹn của hai người.

Ngày 16/12, ngày xảy ra cuộc tấn công, cả gia đình cô quây quần ở nhà. Cô gái trẻ nấu bữa trưa cùng mẹ. Các em và cha trêu đùa nhau. Sau giờ ăn, cha cô đi làm ca 2h chiều, còn cô đi chơi cùng người bạn trai.
Cả hai hẹn gặp nhau tại Select Citywalk, một trung tâm thời trang hiện đại, cùng nhau đi xem bộ phim "Cuộc đời của Pi", ngồi đúng những chiếc ghế mà trong dịp xem bộ phim "Những chuyến đi của Gulliver" lần trước họ đã ngồi cùng nhau.
Một nhà hoạt động cầu nguyện cho cô gái xấu số trong lễ tưởng niệm tại Kolkata, Ấn Độ. Ảnh: AFP
Cũng tối hôm đó, cách khoảng 8 km, trong một khu ổ chuột với khoảng 300 túp lều được gọi là trại Ravi Dass, hai anh em Ram và Mukesh Singh, đang ngân nga bên bàn rượu và nhâm nhi thịt gà. Ram là lái xe một xe buýt tư nhân.
Vinay Sharma, một thanh niên làm tại một phòng tập thể thao địa phương với mức lương chỉ 40 USD một tháng, và bạn là Pawan Gupta cũng nhập hội.
Trước đó, y đang xem phim ở nhà thì người bạn bán hoa quả Pawan Gupta ghé qua chơi. Cuối cùng, cả hai sang nhà anh em Singh.
Sau khi có chút men trong người, cả nhóm, thêm một gã và một trẻ vị thành niên nữa, quyết định "đi chơi cho vui" trên xe buýt do Ram Singh lái. Khoảng 21h15, chiếc xe tạt vào bến trên đường cao tốc, nơi cô gái trẻ và bạn trai đang chờ.
Cô gái và bạn cô yêu cầu được chở đến Dwarka, gần nhà cô. 4 trong số những gã đàn ông giả bộ như những hành khách thường xuyên. Một gã thu số tiền tương đương 20 cent (4.000 đồng) một vé và tên còn lại lái xe.
Một lúc sau, chúng bắt đầu tán tỉnh cô gái bằng những lời lẽ dâm dục, dẫn đến cãi vã và gây gổ giữa hai bên. Người bạn trai bị những gã này dùng gật sắt đánh bất tỉnh.
Ở phía sau xe, cô gái bị 5 gã thi nhau lột đồ và cưỡng hiếp, còn dùng cả thanh sắt tấn công tình dục cô, trong khi tên còn lại lái xe đi lòng vòng, băng qua Vasant Vihar, một khu dân cư cao cấp, nơi đóng các sứ quán và biệt thự của người nước ngoài.
40 phút sau, chiếc xe dừng lại gần một loạt khách sạn phục vụ cho khách du lịch gần sân bay.
Cặp đôi bị ném ra khỏi xe trong tình trạng không mảnh vải che thân, máu me đầm đìa. Nằm bẹp trên một dải cỏ khô, cô gái gần như bất tỉnh, còn chàng trai cố lết dậy, vẫy tay cầu xin những chiếc xe đi ngang qua giúp đỡ, dù máu vẫn đang chảy ra từ một vết thương trên đầu anh. Tuy nhiên, hơn 20 phút trôi qua, không có ai dừng lại.
Một vài người làm việc ở khu vực này cho hay hai nhân viên của một công ty xây dựng đường cao tốc là những người đầu tiên đến bên các nạn nhân, lúc hơn 22h. Một người gọi cho cảnh sát.
Trong khoảng thời gian sau đó, một người chủ khách sạn 28 tuổi gần đó đi qua. Ban đầu anh không dừng xe, nhưng sau đó quay lại.
Rùng mình trước cảnh tượng máu me đang chảy trên khuôn mặt của chàng trai, anh rút ra một hộp giấy và chai nước để giúp cặp đôi, trong khi chờ cảnh sát tới.
Một trong những nhân viên đưa áo len trùm lên người cô gái và sơ mi cho người bạn trai. 45 phút sau khi cả hai bị ném xuống đường, cảnh sát có mặt.
Người dân đi qua nơi cô gái và bạn trai bị ném xuống từ xe buýt tối 16/12. Ảnh: WSJ
Cùng lúc cô gái được cảnh sát đưa đến bệnh viện Safdarjung, gia đình cô mới bắt đầu cảm nhận được chuyện bất thường.
Bình thường, Biyita thường về nhà 20h30. "Chúng tôi thực sự lo lắng nhưng không biết làm gì hơn là ngồi chờ con" , cha cô nói. Ông đã điện thoại cho cặp đôi nhưng không liên lạc được.
Khoảng 23h15, cảnh sát điện thoại thông báo cô gái bị tai nạn. Cha cô tức tốc lao đến bệnh viện với người hàng xóm bằng xe máy. "Cảm giác lúc đó thật khủng khiếp" , em trai cô nhớ lại. "Cả nhà đã mường tượng đến viễn cảnh xấu nhất".
Ngày 29/12, tại một bệnh viện ở Singapore, cô gái trẻ với tương lai tươi sáng đang chờ đón trút hơi thở cuối cùng, sau nửa tháng đấu tranh để được sống.
Cái chết của cô khiến cả Ấn Độ bàng hoàng nhìn lại một đất nước với đầy rẫy những mối đe dọa với phụ nữ, bất chấp những tiến bộ của xã hội đang tự do hóa và nền kinh tế phát triển.
Cuộc đời của cô, hiện thân của một giấc mơ Ấn Độ thời hiện đại mà nhiều người trẻ hằng theo đuổi, đã bị hủy diệt.

Lấy cái "ngàn vàng" làm quà sinh nhật

post on:

Nga bảo, chỉ dại một lần, mà hối hận cả đời. Thân mình thương thì ít, thương thân con thì nhiều.

Chỉ một lần đi quá giới hạn, nhiều nữ sinh viên phải ôm nỗi xót xa cả đời khi phải đứt gánh học hành để làm mẹ đơn thân. 
Nếu không có cái quyết định "lấy cái ngàn vàng làm quà sinh nhật tặng người yêu" thì Nguyễn Thị H. Nga sinh viên năm 4 một trường Sư phạm tại Quy Nhơn đã có cho mình một đời sinh viên không phải hối tiếc.
Nga quê ở Thanh Hoá. Như bao sinh viên khác bước chân vào cổng trường đại học, Nga là niềm hy vọng của gia đình.
Thời gian đầu xa nhà, sống tự lập ở thành phố, Nga cảm thấy rất cô đơn. Quen biết trên mạng, thêm vài bức thư tay ngọt ngào, Nga nhanh chóng nhận lời yêu Tuấn - một chàng trai cùng quê.
Ở cái thời buổi mà chẳng mấy ai dùng cách liên lạc xưa cũ ấy thì xấp thư tình ngày càng cao của Nga quả thật lãng mạn và ấn tượng. Câu chuyện tình lý tưởng đó, ai cũng cầu chúc cho họ sẽ có một kết thúc đẹp vì khi đó Nga đã học năm cuối rồi.
Mẹ con Nga cởi mở tâm sự với PV
Nga bước sang năm học cuối thì Tuấn có quyết định vào Sài Gòn học thêm 3 năm. Cảm giác sắp phải xa người yêu cộng thêm tâm lý lo lắng Tuấn sẽ dễ bị các cô gái sành điệu ở đất Sài Thành quyến rũ nên trong đêm gặp nhau cuối trước khi Tuấn lên đường, cũng là đêm sinh nhật của anh, Nga đã trao cho Tuấn món quà quý nhất của đời người con gái. Lúc đó, Nga bảo, "mình chỉ nghĩ điều đó sẽ trói được chân anh..."
Điều Nga không ngờ là chỉ có một lần vội vàng duy nhất ấy đã có kết quả ngay. Thời gian chúng bạn lao vào ôn thi miệt mài trên giảng đường, luận văn, đi thư viện thì Nga lại đánh vật với chứng nghén vì dính bầu. Khổ sở vì sức khỏe yếu một phần thì Nga khổ vì bạn bè dị nghị, chê bai 5 phần, và xót xa vì bị bố mẹ Tuấn phản đối không cho cưới đến 10 phần.
Nga tâm sự: "Thời gian ấy, tôi sống trong nỗi tê tái tận cùng. Ước mơ một lần mặc chiếc váy cô dâu được anh dẫn về nhà đã thành xa xỉ. Với tôi lúc đó, chỉ cần có tờ hôn thú cũng là may mắn lắm rồi. Vậy mà, chỉ thế thôi cũng không được!"
Nga đã bảo lưu kết quả để sinh con. Ngày Nga trở dạ cũng là ngày các bạn cùng khóa khoác trên mình chiếc áo cử nhân. Người ta đón con thì cười trong hạnh phúc, còn riêng Nga, những giọt nước mắt mặn chát cứ rơi vì tủi phận mẹ, xót thân con.
Sinh con xong, Nga mang con vào TP.Hồ Chí Minh sống, tìm việc, và tìm Tuấn. Con gái giờ đã hai tuổi, trong khi bạn bè phơi phới với sự nghiệp rạng ngời trước mắt, với những dự tính tương lai hạnh phúc, với những đám cưới tưng bừng rộn ràng, thì Nga vẫn chui rúc trong căn phòng chật hẹp. 
Làm mẹ đơn thân, muốn xin một công việc tốt cũng khó vì làm gì có ai trông con cho mà toàn tâm toàn lực, Nga đành làm những công việc tạm bợ. Đồng lương hai mẹ con sống co kéo thật khéo mới đủ. Tháng nào con ốm, nghỉ làm nhiều, bị trừ công, thì tháng ấy, chỉ có con ăn thức ăn, còn mẹ cơm với rau và nước mắm.
Hai năm nay, Nga vẫn chưa dám mang con về quê, sợ bố mẹ xấu mặt với xóm làng. Bố mẹ Nga xót con cũng chỉ dám thi thoảng lên thăm trộm, gửi quả trứng mớ cá khô đỡ đần bữa ăn cho hai mẹ con. Mỗi lần con hỏi bố đâu hay có người đến thăm, gợi lại chuyện như tôi, Nga đều bật khóc. Nga bảo, chỉ dại một lần, mà hối hận cả đời. Thân mình thương thì ít, thương thân con thì nhiều.
Con xóm nhỏ của quận Thủ Đức- TP.HCM lúc tôi chia tay hai mẹ con Nga để về đã đổ bóng chiều. Cháu bé bỗng bật khóc đòi mẹ bế. Nga vội vàng chào tôi, quay lại ôm chặt con vào lòng, thở dài. Trong bóng chiều nhập nhoạng, tôi thấy hai giọt nước mắt lăn dài trên má Nga.

Miến bẩn tràn ngập thị trường

post on:

Những tháng cuối năm ở Tứ Dân (tỉnh Hưng Yên) lại bận rộn hơn với nghề sát củ bột (củ dong riềng) và sản xuất miến để đáp ứng cho thị trường Hà Nội dịp tết.

Vốn là nơi chuyên xay, sát củ dong riềng để lấy bột làm miến nhưng nhiều cơ sở kiêm luôn sản xuất miến và họ cũng có những “bí quyết gia truyền” để thu lợi nhuận cao.
Phóng viên đã ghé thăm một cơ sở làm miến tại đây. Trong xưởng, những bao bột, chất tẩy trắng, phẩm màu, can hóa chất nhuộm màu cho miến vứt ngổn ngang. Bể ximăng ngâm, rửa bột nước đen ngòm nổi váng bốc mùi chua thối đến lợm giọng, dụng cụ làm miến cáu bẩn, bám đầy bột chua, phên phơi miến ruồi nhặng bâu đen.
Theo một người làm thuê ở đây, để cho ra lò một mẻ miến trải qua rất nhiều công đoạn. Màu của miến do khách hàng yêu cầu. Ai thích màu vàng, màu hồng, màu trắng hay giữ nguyên màu ban đầu là xám đen cũng đáp ứng được cả. Muốn màu miến thêm đậm, đẹp thì chỉ cần tăng lượng hóa chất lúc hòa với bột.
Miến có màu đen xám giữ nguyên màu ban đầu do không sử dụng hóa chất.
Mien ban tran ngap thi truong
 
Mien ban tran ngap thi truong
Cỗ máy làm miến.
Chất tạo màu cho miến là phẩm màu, hóa chất, được đóng trong bao tải không rõ nguồn gốc, địa chỉ nơi sản xuất... và mua từ các làng nghề làm miến nổi tiếng về chứ ở Hưng Yên không có, những cơ sở sản xuất nhỏ thì phải nhờ những cơ sở làm miến lớn trong làng và mối quen mới mua được.
Khi tiếp xúc với những hóa chất này phải đeo găng tay cao su cẩn thận. Quy trình tạo màu cho miến rất đơn giản: Cho hóa chất vào bột, khuấy đều, ngâm khoảng 5 giờ. Ngoài thuốc tím, thêm cả chất tẩy trắng để làm miến có màu trắng tinh.
Những người dân và chủ cơ sở sản xuất miến ở đây cho biết tuy màu sắc không bắt mắt, nhưng loại miến có màu xám đen ăn sẽ tốt cho sức khỏe, bởi nó không sử dụng loại hóa chất, phẩm màu nào để lên màu.
Trong những ngày lễ, tết hay tiệc cưới quan trọng họ chỉ dùng, chọn loại miến này chứ không sử dụng loại màu trắng, vàng, hồng bắt mắt, nhưng được trộn với hóa chất độc hại.
Mỗi ngày, cơ sở sản xuất miến này bằng “bí quyết gia truyền” cho ra lò trên 6 tạ miến chỉ từ 1 tấn bột dong riềng(?) bán với giá 40.000đ/kg và được tiêu thụ chủ yếu ở thị trường Hà Nội.
Mien ban tran ngap thi truong
Bao hóa chất để cùng với các bao miến


5 tình huống “dở khóc, dở cười” đàn ông cần tránh khi “yêu”

post on:

Làm thế nào để gỡ rối khi bạn chẳng may… xì hơi giữa “cuộc vui” hay lóng ngóng tới nỗi đè cả bàn tọa lên gương mặt xinh đẹp của nàng?

1. Xì hơi
Tình huống: Bạn đang nằm bên cạnh nửa kia của mình, nàng gối đầu vào ngực bạn, tấm chăn mỏng quấn chặt 2 người. Cả 2 đang say đắm trong mật ngọt thì bỗng bạn… xì hơi.
Cách gỡ rối: Nếu đây là lần đầu tiên chuyện đó xảy ra, bạn hãy… đổ tội cho nàng, với một thái độ đùa cợt. Nàng chắc chắn sẽ không thể nhịn được cười với kiểu “vừa ăn cắp, vừa la làng” của bạn.
Nếu chuyện này đã từng xảy ra và cách “đổ tội cho nàng” không có hiệu quá, theo tạp chí Ask Men, bạn nên… trùm chăn lên đầu nàng và để nàng “hưởng thụ” một chút… Có thể nàng sẽ cảm thấy bạn đùa quá trớn nhưng trên thực tế, đây lại là một sự kích thích. Hy vọng bạn có thể biến cảm xúc dâng trào vì tức giận của nửa kia thành lợi thế cho mình.
2. Phá vỡ nguyên tắc của nàng
Tình huống: Bạn gợi ý kiểu “yêu” từ phía sau quá sớm hoặc đề nghị nàng vào vai một nhân vật trong mộng tưởng tình dục của mình khi nàng không thích.
 
Cách gỡ rối: Điều đầu tiên bạn cần làm là xin lỗi, nịnh nàng rằng dù nàng làm gì, bạn cũng thích. Quan trọng là để nửa kia cảm thấy bạn tôn trọng cảm xúc của cô ấy và không bao giờ muốn đưa nàng vào một tình huống gây khó chịu.
3. Phát ra âm thanh kỳ quặc
Tình huống: Đang “dạo đầu” vui vẻ, bỗng dưng bạn nói chuyện với nàng bằng một giọng nói “trẻ thơ” hết sức nũng nịu, có lúc lại bắt trước giọng của một nhân vật quái đản trong phim Star Trek (Du hành giữa các vì sao). Trước sự ngạc nhiên của bạn, nàng nhìn bạn với một ánh mắt hết sức tò mò và ghê sợ.
Cách gỡ rối: Hãy nhanh chóng biến tình huống này thành một trò chơi, trong đó, ai nghĩ ra được những câu nói hoặc âm thanh kỳ quặc nhất, kém gợi cảm nhất cho màn dạo đầu sẽ là người thắng cuộc.
Bạn giải thích thêm đó là lượt của bạn vừa chơi và giờ đến lượt nàng. Lúc này, lưu ý rằng, dù nàng có nói gì đi nữa, bạn hãy để nàng thắng. Mục tiêu của bạn lúc này là thoát khỏi mớ rắc rối càng nhanh càng tốt.
4. Đè bàn tọa lên… mặt nàng
Tình huống: Đôi khi bạn sẽ gặp phải những tình huống “dở khóc, dở cười” như cả 2 cùng ngã khỏi giường hoặc vì 1 lý do nào đấy, bạn lỡ đè cả bàn tọa nặng ngàn cân lên gương mặt xinh xắn của nàng trong bóng tối, khiến đôi môi của nàng bị sứt da, chảy máu.
Cách gỡ rối: Cách xử lý khôn khéo nhất lúc này là cười trừ. Bạn cần để nửa kia biết không phải lúc nào mình cũng là một người đàn ông khéo léo. Hiệu quả nhất là khi bạn có thể làm nàng cười theo mình. Nếu nàng cười theo bạn, chắc chắn nàng sẽ sẵn lòng quay trở lại “cuộc vui”, bốc lửa như trước sau khi đã cầm máu.
5. Gọi sai tên nàng
Tình huống: Nếu bạn gọi sai tên nàng trong khi cả 2 không vào vai nào trong mộng tưởng tình dục thì đây quả là một tình huống khó giải quyết. Có thể cô ấy sẽ không chấp nhận bạn nữa, mà dù có thể thì cũng mất rất nhiều thời gian mới quay trở lại được ban đầu.
Cách gỡ rối: Trong tình cảnh này, khuôn mặt bạn nếu càng tỏ ra mất bình tĩnh thì sẽ càng khó gỡ lại. Bởi vậy, hãy nở nụ cười. Lúc này, nàng sẽ nhìn vào mắt bạn để xác định tính chân thực. Hãy đáp lại cô ấy bằng một nụ cười và gọi nàng bằng một cái tên khác một lần nữa. Như thế, bạn sẽ có thể xóa tan sự nghi ngờ trong nàng.

CSGT Thanh Hóa bắn bùi nhùi bắt xe lạng lách

post on:

Sau một thời gian thử nghiệm, Công an TP. Thanh Hóa đã quyết định áp dụng trở lại phương pháp dùng bùi nhùi lưới để trấn áp nạn đua xe trái phép, lạng lách, đánh võng gây mất an toàn giao thông.

Những năm gần đây, trên địa bàn TP.Thanh Hóa thường xuyên xuất hiện những tốp thanh, thiếu niên không đội mũ bảo hiểm, điều khiển mô tô phóng nhanh, vượt ẩu, lạng lách, đánh võng trên đường và tụ tập đua xe trái phép vào ban đêm.
Đặc biệt, nạn đua xe trái phép đã làm náo loạn phố xá, khiến người dân không dám ra đường, gây rất nhiều bức xúc trong dư luận.
Nghiêm trọng hơn, khi bị lực lượng CSGT chặn bắt, những đối tượng này thường tìm cách phá đường, chạy tháo thân, thậm chí còn đâm thẳng xe vào CSGT và những người dân lưu thông trên đường.
Bắn bùi nhùi bắt xe lạng lách
Hình ảnh dùng bùi nhùi lưới trước đây từng gây nhiều phản ứng trái chiều trong dư luận - Ảnh: Ngọc Minh
Bắn bùi nhùi bắt xe lạng lách 1
Các phương tiện đua xe trái phép trong đêm Noel vừa qua bị công an dùng bùi nhùi lưới bắt giữ
Bắn bùi nhùi bắt xe lạng lách
Bản vẽ ống phóng bùi nhùi lưới
Thực tế, trên địa bàn Thanh Hóa đã xảy ra nhiều vụ các đối tượng điều khiển mô tô quậy
Chúng tôi đã nghiên cứu, chia các búi lưới và đúc đầu chì phù hợp hơn để khi ném vào bánh xe sẽ bảo đảm nhanh, chính xác khiến phương tiện bị chặn bắt dừng lại từ từ chứ không bị dừng đột ngột như trước
Theo trung tá Mỵ Duy Xuân, Đội trưởng Đội CSGT - Công an TP.Thanh Hóa
phá bị thiệt mạng do tự gây tai nạn bỏ chạy hoặc gây tai nạn làm chết người đi đường.
Từ ném lưới...
Để ngăn chặn tình trạng trên, lực lượng CSGT TP.Thanh Hóa đã sử dụng nhiều biện pháp nghiệp vụ mà Bộ Công an cho phép như lập rào chắn, dùng bàn chông, súng bắn sơn đánh dấu, đồng thời dùng bao tải nhồi rơm để chặn bắt, nhưng hiệu quả không cao.
Trước tình hình đó, Đội CSGT Công an TP.Thanh Hóa đã có sáng kiến dùng lưới bén đánh cá làm bùi nhùi để chặn bắt những kẻ gây rối trên đường.
Theo đó, khi phát hiện đối tượng vi phạm, CSGT sẽ ra tín hiệu yêu cầu dừng xe. Nếu các đối tượng chấp hành thì việc dừng, kiểm tra phương tiện diễn ra bình thường. Còn khi chúng cố tình chống đối, lạng lách, đánh võng tìm đường thoát thân, thì lúc đó lực lượng ở “tuyến sau” sẽ ném bùi nhùi lưới vào bánh sau của xe mô tô để dừng phương tiện. Khi đó, bùi nhùi lưới sẽ cuốn vào may ơ, căm, ốc, giảm xóc... và bó chặt bánh xe, khiến xe bị dừng lại.
Phương pháp này đặc biệt hữu hiệu khi CSGT chặn bắt, giải tán các nhóm đua xe trái phép vào ban đêm và đã hạn chế được rất nhiều vụ các đối tượng tự gây tai nạn khi trốn chạy lực lượng cảnh sát.
Với sáng kiến đó, chỉ trong thời gian ngắn từ tháng 1 đến tháng 3.2012, CSGT TP.Thanh Hóa đã chặn bắt được trên 200 phương tiện quậy phá, lập lại trật tự an toàn giao thông trên địa bàn cả ngày lẫn đêm.
Tuy nhiên, cũng vào thời gian này, nhiều ý kiến cho rằng CSGT “dùng lưới cá bắt xe” gây phản cảm nên lãnh đạo Công an tỉnh Thanh Hóa đã yêu cầu tạm dừng nhằm đánh giá lại và tiếp tục nghiên cứu, thử nghiệm, hoàn thiện phương pháp một cách khoa học và hiệu quả hơn…
Từ sau khi CSGT tạm dừng chặn bắt các phương tiện vi phạm giao thông bỏ chạy bằng bùi nhùi lưới vào tháng 5.2012, tình trạng đua xe, đánh võng, lạng lách gây mất trật tự an toàn giao thông trên địa bàn bắt đầu tái diễn và có những diễn biến phức tạp, đặc biệt là vào các dịp nghỉ lễ.
Chính vì vậy sau một thời gian nghiên cứu và thực nghiệm, Giám đốc Công an tỉnh Thanh Hóa đã quyết định cho phép lực lượng CSGT Công an TP đưa “bùi nhùi lưới” trở lại đường phố.
...đến ống “bắn” bùi nhùi lưới
Rất sáng tạo
Ông Henry Hollinger, cảnh sát về hưu người Canada từng có 25 năm kinh nghiệm làm trong ngành an ninh tại các nước Đông Nam Á - trong đó có Việt Nam , nói ông đã “phá lên cười” khi lần đầu đọc bản tin về việc Công an Thanh Hóa dùng bùi nhùi vây bắt bọn đua xe trái phép.
“Nhưng sau khi trao đổi lại với các đồng nghiệp tại Mỹ và Canada, chúng tôi nhất trí rằng đây là một biện pháp chống đua xe rất hữu hiệu”, ông Hollinger nói với Thanh Niên.
“ Xe máy dùng để đua trái phép ở Mỹ và Canada lớn hơn nhiều so với ở Việt Nam nên khó mà so sánh về tính khả thi của biện pháp này nếu chúng được áp dụng ở hai nước trên.
Thế nhưng, nếu đặt vào hoàn cảnh ở Việt Nam, tôi cho rằng Công an Thanh Hóa đã rất sáng tạo. Trong bối cảnh ngày nay, cần nhớ là lực lượng công an phải luôn luôn biết sáng tạo với những ý tưởng và chiến thuật mới để trấn áp vi phạm giao thông cũng như tội phạm. Không thể cứ cứng nhắc với những quy tắc đã được thiết lập sẵn” .
Bên cạnh việc đánh giá, thực hành, huấn luyện cho các CSGT ném bùi nhùi một cách hiệu quả, Công an tỉnh Thanh Hóa đã giao cho Công an TP phối hợp với một đơn vị kỹ thuật quân đội nghiên cứu, sản xuất một loại thiết bị được gọi là “ống phóng bùi nhùi lưới” để trang bị cho CSGT.
“Sau khi ống phóng được đưa vào sử dụng, chắc chắn hiệu quả của phương pháp dùng bùi nhùi lưới chặn bắt các đối tượng xe đua, lạng lách, đánh võng trên đường sẽ mang lại hiệu quả cao.
Đặc biệt với việc sử dụng thiết bị này hình ảnh người CSGT trở nên chính quy, chuyên nghiệp hơn trong mắt người dân khi thực thi nhiệm vụ” , đại tá Khương Duy Oanh - Phó giám đốc Công an tỉnh Thanh Hóa chia sẻ.
Theo trung tá Mỵ Duy Xuân, Đội trưởng Đội CSGT - Công an TP.Thanh Hóa, “ống phóng bùi nhùi lưới” vẫn đang trong quá trình hoàn thiện.
Về cơ bản thiết bị này bảo đảm yếu tố thẩm mỹ và tiện dụng trong thực hành công tác, đồng thời mang lại hiệu quả rất cao trong việc chặn bắt phương tiện vi phạm khi đang chạy ở các tốc độ khác nhau. Hiện đơn vị nghiên cứu đang hiệu chỉnh một số chi tiết kỹ thuật, sau đó sẽ tiến hành sản xuất đại trà trang bị cho CSGT.
“Trong khi chờ ống phóng, CSGT vẫn áp dụng phương pháp quăng bùi nhùi lưới thủ công như trước đây.
Tuy nhiên, chúng tôi đã nghiên cứu, chia các búi lưới và đúc đầu chì phù hợp hơn để khi ném vào bánh xe sẽ bảo đảm nhanh, chính xác khiến phương tiện bị chặn bắt dừng lại từ từ chứ không bị dừng đột ngột như trước. Trước mắt, phương pháp này chỉ áp dụng vào ban đêm đối với các đối tượng đua xe trái phép” , trung tá Xuân nói.
Vào đêm Noel vừa qua, cũng với biện pháp ném bùi nhùi lưới, CSGT Công an TP.Thanh Hóa đã bắt giữ tại hiện trường 10 xe đua trái phép, ngăn chặn và giải tán 2 nhóm đua lạng lách, đánh võng gây bất ổn trên đường vào lúc 20 giờ và 23 giờ đêm 24.12.2012.
“Đấy không khác gì những kẻ giết người”
Một lãnh đạo Cục CSGT đường bộ - đường sắt (C67), Bộ Công an cho biết sáng kiến của Công an Thanh Hóa vẫn đang mang tính thí điểm.
“Đây là một biện pháp nghiệp vụ nhằm mục đích chống đua xe, tương tự như mô hình 141 ở Hà Nội và nay là TP.HCM, sau thời gian thực hiện thí điểm nếu thấy có hiệu quả, Bộ Công an sẽ xem xét để nhân rộng”, vị này nói.
Thiếu tướng Nguyễn Văn Tuyên, người đứng đầu C67 trước đây cũng từng bày tỏ quan điểm ủng hộ sáng kiến của Công an Thanh Hóa. Ông cho rằng: “Không ai làm việc này để bắt người vi phạm giao thông bình thường mà là nhằm bắt các đối tượng lạng lách đua xe, là đối tượng vi phạm pháp luật hình sự mà chúng tôi xác định đây là cần thiết, bởi đấy không khác gì những kẻ giết người”.
 
^^Lên trênThank to Blogger.com and Templates by: Mobile Template
Text : công ty môi trường - tư vấn môi trường - quan trắc môi trường